Full Cô giáo không chồn/g nhận nuôi hai anh em mồ c//ôi,
Cô giáo không chồn/g nhận nuôi hai anh em mồ c//ôi, khi trở thành Phi Công người mẹ r//uột quay trở lại đưa 10 triệu tiền lệ phí mong nhận lại con...
Cô giáo Lan năm ấy đã ngoài ba mươi, vẫn sống một mình trong căn phòng tập thể cũ của trường vùng ven. Lương giáo viên ít ỏi, bữa cơm chỉ đủ đạm bạc, nhưng lòng cô thì chưa bao giờ cạn yêu thương.
Một chiều mưa tầm tã, trên bậc thềm trạm y tế xã, cô Lan nhìn thấy hai bé trai sinh đô//i quấn chung một tấm áo mỏng, khóc khàn cả giọng. Bên cạnh chỉ có mảnh giấy nhàu nát: “Nhờ ai đó nuôi giúp, tôi không đủ khả năng…”
Cô Lan bế cả hai lên, ti//m thắt lại. Từ giây phút ấy, cuộc đời cô rẽ sang một lối khác.
Cô đặt tên cho hai em là Minh và Nam. Sáng cô đi dạy, trưa tranh thủ về nấu nồi cháo lớn, chiều lại dắt hai đứa ra ngã tư bán vé số. Những đêm mất điện, ba mẹ con ngồi học dưới ánh đèn dầu leo lét. Minh học giỏi Toán, Nam mê Vật lý và luôn hỏi cô:
— “Cô ơi, sao máy bay lại bay được?”
Cô Lan mỉm cười, xoa đầu:
— “Vì có ước mơ nâng nó lên.”
Nhiều năm trôi qua, Minh và Nam lớn lên trong tiếng rao vé số, trong những buổi phụ hồ cuối tuần, và trong những trang sách mượn từ thư viện trường. Cô Lan chưa từng mua cho mình chiếc váy mới, nhưng tiền học của hai con thì chưa bao giờ thiếu.
Ngày Minh và Nam đậu vào trường đào tạo phi công, cô Lan khóc suốt đêm. Đó là lần đầu tiên cô cho phép mình tin rằng: hi sinh rồi sẽ có ngày nở hoa.
Mười lăm năm sau, tại sân bay rộn ràng ánh đèn, hai chàng phi công trẻ trong bộ đồng phục chỉnh tề đứng đón một người phụ nữ tóc đã bạc nhiều. Cô Lan run run nhìn hai con, còn chưa kịp nói gì thì phía sau có một người đàn bà khác bước tới.
Bà ta tự nhận là mẹ ruộ//t của Minh và Nam. Bà kể về những năm tháng túng quẫn, về quyết định bỏ con trong nước mắt. Cuối câu chuyện, bà đặt lên bàn phong bì 10 triệu đồng, nói là “tiền chi phí nuôi nấng ngày xưa”, rồi xin được nhận lại con.
Sân bay bỗng lặng đi.
Minh khẽ đẩy phong bì lại, giọng bình tĩnh nhưng dứt khoát...
Minh khẽ đẩy phong bì lại, giọng bình tĩnh nhưng dứt khoát:
— "Thưa bà, 10 triệu đồng này có lẽ là một số tiền lớn với nhiều người, nhưng nó không đủ để mua lại một giây phút nào trong suốt mười lăm năm mẹ Lan đã thức trắng đêm chăm sóc chúng tôi khi ốm đau, hay những ngày mẹ nhịn ăn để chúng tôi có sách đến trường."
Nam tiếp lời, đôi mắt anh đỏ hoe nhưng ánh nhìn kiên định:
— "Ngày bà để lại chúng tôi trên bậc thềm trạm y tế, bà đã chọn từ bỏ quyền làm mẹ. Còn mẹ Lan, người không sinh ra chúng tôi, lại chọn nhận lấy gánh nặng mà bà đã vứt bỏ. Mẹ Lan không nuôi chúng tôi bằng 'lệ phí', mẹ nuôi chúng tôi bằng cả cuộc đời của mẹ."
Người đàn bà kia bàng hoàng, tay run rẩy cầm chiếc phong bì. Bà ta định nói thêm điều gì đó về "máu mủ ruột rà", nhưng Minh đã nhẹ nhàng cắt lời:
— "Chúng tôi không oán hận bà, vì nhờ sự rời đi của bà, chúng tôi mới có một người mẹ vĩ đại như hiện tại. Số tiền này bà hãy cầm lấy để dưỡng già. Còn chúng tôi, mẹ của chúng tôi chỉ có một người duy nhất đang đứng đây."
Nói rồi, cả Minh và Nam cùng bước tới, mỗi người một bên dìu lấy đôi vai gầy guộc của cô giáo Lan. Họ không nhìn lại phía sau, nơi người đàn bà nọ đang đứng lặng người giữa dòng người qua lại tấp nập của sân bay.
Vòng tay của sự tử tế
Cô Lan bật khóc, nhưng lần này là những giọt nước mắt hạnh phúc tột cùng. Hai chàng phi công trẻ, niềm tự hào của bầu trời, giờ đây lại bé nhỏ và ấm áp trong vòng tay của người mẹ nghèo năm ấy.
Chiếc máy bay chuẩn bị cất cánh, gầm vang trên đường băng. Cô Lan ngước nhìn lên bầu trời cao rộng, cô hiểu rằng: Ước mơ không chỉ nâng đôi cánh máy bay, mà chính tình yêu thương vô điều kiện đã nâng cuộc đời của những đứa trẻ mồ côi lên một tầm cao mới.
Nhận xét
Đăng nhận xét