CHIẾC CAMERA GIẤU KÍN TRONG BÌNH HOA

 "Cho bà cụ ăn xin về nhà tắm rửa và cho ngủ nhờ một đêm vì thương hoàn cảnh cơ nhỡ, tôi cứ ngỡ mình đang tích đức cho con cái. Cho đến 3 giờ sáng, tiếng chuông báo động từ chiếc camera giấu kín trong phòng khách vang lên inh ỏi trên điện thoại. Tôi run rẩy mở màn hình ra xem và suýt ném văng chiếc máy: Bà cụ gầy gò, mù lòa ban chiều đang đứng thẳng lưng, lột bỏ bộ tóc giả và rút từ trong chiếc gậy tre ra một vật sắc lẹm...

Tôi nhìn sang chồng đang ngủ say bên cạnh, rồi nhìn lại màn hình. Bà ta không hề mù, và mục tiêu của bà ta không phải là két sắt, mà chính là cánh cửa phòng ngủ của vợ chồng tôi!"

Chiều hôm đó, trời mưa như trút nước. Tôi thấy bà cụ ngồi co quạnh dưới hiên nhà mình, đôi mắt đục ngầu, tay run rẩy cầm chiếc bát mẻ. Động lòng trắc ẩn, tôi đưa bà vào nhà, nấu bát mì nóng và sắp xếp cho bà ngủ tạm ở chiếc sofa phòng khách. Chồng tôi ban đầu phản đối, nhưng thấy bà tội nghiệp quá nên cũng tặc lưỡi bỏ qua.

Trở lại khoảnh khắc 3 giờ sáng, qua camera, tôi thấy "bà cụ" trút bỏ vẻ ngoài khắc khổ. Đó thực chất là một gã đàn ông gầy gò, hóa trang cực kỳ tinh vi. Hắn không lục lọi đồ đạc quý giá. Hắn lôi từ túi áo ra một tấm ảnh cũ, rồi tiến lại gần bức ảnh cưới của vợ chồng tôi treo ở phòng khách, dùng con d/ao găm gạch một đường nát mặt chồng tôi trong ảnh.

Tim tôi thắt lại. Hắn không phải trộm, hắn đến đây để báo thù!

Tôi chợt nhớ ra cách đây 5 năm, chồng tôi từng là quản lý một công ty xây dựng. Có một công nhân bị t/ai n/ạn qu/y tiên do bất cẩn, nhưng phía công ty (dưới sự điều hành của chồng tôi lúc đó) đã làm ngơ và đổ lỗi hoàn toàn cho nạn nhân để quỵt tiền bồi thường. Gã đàn ông dưới phòng khách chính là con trai duy nhất của người công nhân đó. Hắn đã lên kế hoạch ròng rã suốt nhiều năm, đóng giả làm người mù lang thang để tiếp cận và đột nhập vào nhà tôi.

Hắn bắt đầu vặn tay nắm cửa phòng ngủ. May mắn là tôi luôn có thói quen chốt cửa trong. Tôi lay chồng dậy, bịt miệng anh ấy lại và ra hiệu im lặng. Chúng tôi gọi điện báo công an trong hơi thở gấp gáp. Bên ngoài, tiếng gạch d/ao vào cửa gỗ kèn kẹt khiến tóc gáy tôi dựng đứng.

Khi cánh cửa phòng ngủ sắp bị hắn dùng xà beng cậy tung, tiếng còi hú của cảnh sát vang lên đầu ngõ. Hắn hoảng loạn định thoát thân qua cửa sổ nhưng đã bị tóm gọn.

Sáng hôm sau, khi khám xét hành trang của "bà cụ", cảnh sát tìm thấy một chai thuốc mê liều mạnh và một tờ giấy ghi nợ của gia đình hắn vốn đã chồng chất kể từ ngày người cha qua đời. Tôi nhìn chồng mình – người đang tái mét mặt vì sợ hãi và hối hận. Lòng tốt của tôi suýt chút nữa đã gi/ết ch/ết cả hai, nhưng chính sự thật tàn nhẫn về quá khứ của chồng mới là thứ khiến tôi ghê tởm nhất. Tôi nhận ra, ngôi nhà này không chỉ có một "con quỷ" vừa rời đi, mà còn một kẻ dối trá khác đang đứng ngay cạnh mình.



Nhận xét